Ngày 12/9/2001
Tôi đã không nói tên với em mặc dù hôm đó em có hỏi. Tôi chỉ mỉm cười: " lần sau gặp, anh sẽ nói", cứ gọi anh là "T.", chắc em chẳng tin nhưng có lẽ trước mắt cứ tạm như vậy. Tôi băn khoăn có nên cho em biết tuổi của mình không, vì em nói rằng "anh biết tại sao em lại đoán anh sinh năm 1976 không? Bởi vì em rất hợp với tuổi 76". Tôi nghĩ mình nên nói sinh năm 76 là tốt nhất. Tôi đâu muốn tôi già? Tôi đâu muốn "xung" với tuổi của em?
Vốn không mê tín và tôi cũng chẳng am hiểu gì về quan niệm của các cụ xưa, tôi luôn trung thành với chủ nghĩa Mác: Tất cả đều phải khách quan.
Tôi cũng thường tự hào vì mọi người hay khen tôi trẻ dai, nhất là bọn bạn học. Phải thú thực là ngoài dáng vẻ trẻ trung đó, tính cách của tôi cũng chưa già tí nào. Nhiều lúc tôi còn cố tình tiếp xúc, hòa nhập với những người trẻ hơn tôi rất nhiều. Và tôi đã làm được điều đó.
Tôi ghét sự rườm rà, giả dối. Tôi cũng không thích những tư tưởng mà tôi cho là thực dụng. Tại sao cuộc đời đã đầy rẫy những khó khăn cực khổ mà chúng ta còn soi mói, làm khó nhau? Tại sao nói là phải có tình cảm mới sống được với nhau mà chúng ta (cùng đơn vị) chưa quý mến nhau đã suy tính nào tiền đồ, nào lịch sử, nào cá tính, nào trình độ, nào kinh tế...thậm chí tìm hiểu những thứ vớ vẩn nhất. Tóm lại tôi muốn rằng tình cảm phải là trên hết, cho dù...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét