29 tháng 5, 2011

Nhật ký T/y.(3)

Ngày 12/9/2001
Tôi đã không nói tên với em mặc dù hôm đó em có hỏi. Tôi chỉ mỉm cười: " lần sau gặp, anh sẽ nói", cứ gọi anh là "T.", chắc em chẳng tin nhưng có lẽ trước mắt cứ tạm như vậy. Tôi băn khoăn có nên cho em biết tuổi của mình không, vì em nói rằng "anh biết tại sao em lại đoán anh sinh năm 1976 không? Bởi vì em rất hợp với tuổi 76". Tôi nghĩ mình nên nói sinh năm 76 là tốt nhất. Tôi đâu muốn tôi già? Tôi đâu muốn "xung" với tuổi của em?
Vốn không mê tín và tôi cũng chẳng am hiểu gì về quan niệm của các cụ xưa, tôi luôn trung thành với chủ nghĩa Mác: Tất cả đều phải khách quan.
Tôi cũng thường tự hào vì mọi người hay khen tôi trẻ dai, nhất là bọn bạn học. Phải thú thực là ngoài dáng vẻ trẻ trung đó, tính cách của tôi cũng chưa già tí nào. Nhiều lúc tôi còn cố tình tiếp xúc, hòa nhập với những người trẻ hơn tôi rất nhiều. Và tôi đã làm được điều đó.
Tôi ghét sự rườm rà, giả dối. Tôi cũng không thích những tư tưởng mà tôi cho là thực dụng. Tại sao cuộc đời đã đầy rẫy những khó khăn cực khổ mà chúng ta còn soi mói, làm khó nhau? Tại sao nói là phải có tình cảm mới sống được với nhau mà chúng ta (cùng đơn vị) chưa quý mến nhau đã suy tính nào tiền đồ, nào lịch sử, nào cá tính, nào trình độ, nào kinh tế...thậm chí tìm hiểu những thứ vớ vẩn nhất. Tóm lại tôi muốn rằng tình cảm phải là trên hết, cho dù...

26 tháng 5, 2011

Bài văn của con

Hôm qua kiểm tra vở, bố rất ấn tượng với bài văn đầu tiên trong đời con:
Nhà em nuôi một con chó rất khôn, nó thích ăn xương.
Chưa nuôi chó bao giờ mà con tả được như vậy là tốt rồi. Rất ngắn gọn và đầy đủ.

Nhật ký T/y. (2)

Ngày 11/9/2001
Khác những lần trước - những lần tôi đi tìm nhà em. Lần này tôi đã biết nhà nên chỉ cần ước chừng có thể em sẽ về qua lối này.
Trời rất nắng, nóng. Mồ hôi vã ra nhưng điều đó chẳng làm tôi bận tâm.
May sao bà bán hàng nước cũng là người vui tính, thấy tôi mặc quân phục nên có lẽ bà cảm thấy quý mến. Bà hỏi tôi rất nhiều về cuộc sống vất vả của lính, về quê hương và cả gia đình tôi nữa. Tôi ba hoa rằng bây giờ đã khác trước nhiều rồi, những người lính chúng tôi đã bớt vất vả nhưng sự thiệt thòi là điều khó tránh khỏi. Nếu có một người con gái nào đó hiểu được, cảm thông chia sẻ và chấp nhận thì quý lắm...Thực sự họ là những anh hùng. Ngay như tôi, quỹ thời gian hạn hẹp, sự bất thường trong công việc, những nhiệm vụ đột xuất không thể không thực hiện...tuy không phải là nhiều lắm nhưng người ấy liệu có chấp nhận không, khi mà thời gian gần gũi để quan tâm chăm sóc nhau rất eo hẹp, hay đơn giản chỉ vài lần lỡ hẹn?...
...Vừa nói chuyện, tôi còn phải quan sát trên đường xem có thấy bóng em không...Tôi hơi buồn vì có lẽ hôm nay tôi chọn thời điểm không thích hợp. Tôi tự nhủ:
Cơ hội còn nhiều mà. 

24 tháng 5, 2011

Nhật ký T/y. (1)

Ngày 9 /9 / 2001.
Lần đầu tự tìm đến nhà em.
Thật kỳ lạ. Có lẽ do quá hồi hộp bởi vì em có nhận ra tôi không, có tiếp tôi không? Và thái độ của GĐ thế nào khi bỗng dưng có một vị khách không mời?...Sau phút ngỡ ngàng, em nhận ra tôi. Mặc dù vậy phải một lúc sau tôi mới trấn tĩnh và nói chuyện với em một cách tự nhiên. Cách nói chuyện của em thật cởi mở, gần gũi và chúng tôi đã nói chuyện một cách thỏa mái như là quen nhau đã lâu.
Em mặc chiếc váy màu hồng nhạt có chiếc túi xinh xinh trông thật khỏe khoắn nhưng cũng rất mềm mại và còn pha chút gì đó tinh nghịch.
Em nhìn tôi. Vẫn đôi mắt ấy, vẫn cái nhìn ấy mà sao thật khó tả. Đằng sau cái nhìn ấy chắc là còn ẩn chứa nhiều điều, nhưng điều lớn nhất cảm nhận được là một tâm hồn rộng mở, một tình yêu mãnh liệt một khi em đã yêu...
Tôi trở về, bàng hoàng như trong mơ. Không ngờ buổi gặp lại suôn sẻ và ấn tượng như vậy. Lòng tự nhủ:
Nhất định tôi phải gặp em lần nữa!

21 tháng 5, 2011

Cận & Còm

Có một tên rất cận,
Yêu một đứa rất còm
Thế nên Cận, cận thêm
Vậy nên Còm, còm mãi...

Cận- Còm yêu nhau quá,
Mắt đã quen nhìn gần,
Mũi cũng nghiện mùi thơm
Nên cận, còm không giảm.

Cận: Gia đình quản,
Còm: Tổ chức lo
( Cũng nhiều tối nằm co...
Thả hồn vào nỗi nhớ...)

Tình yêu ấy của Cận, Còm là muôn thuở,
Cận nói rằng Cận yêu mỗi Còm thôi.
Còm yêu Cận, thương Cận. Cận ơi.
Bởi Còm nghèo, Còm lo Cận khổ.

Cận động viên Còm:
            Chẳng thứ gì tự nhiên mà có.
Còm âm trầm:
            Tất cả ở bàn tay.
Những gì có bấy lâu nay,
Giữ gìn nhé, trong tầm tay chúng mình.
"...Một ngày nên nghĩa, nên duyên,
Trăm năm giữ vẹn nghĩa tình trúc mai..."
Cận và Còm đấy chứ ai ?

                    Kỷ niệm thời yêu
                           12/2001

17 tháng 5, 2011

Khổ...yêu

Yêu nhau mà khổ thế này sao?
Chúng mày cứ liệu. Chết với tao!
Nói chuyện trong phòng: Không được phép.
Đi dạo, ra đường: Nhớ về mau!

Loài người có hiểu được tình yêu?
Gặp gỡ làm chi có bấy nhiêu.
Đi làm, đi học. Ôi kín lịch
Gặp gỡ nhìn nhau...Ánh mắt thiêu!

Ngàn năm khổ mãi tình yêu
Phương nam ta có nàng Kiều, chàng Kim
Gót Kiều thoăn thoắt trong đêm,
Vượt lên lễ giáo, họ tìm đến nhau.

Xưa kia ở mãi trời Âu
Nàng Juliet chết theo người tình...

Bây giờ thời đại văn minh
Biết yêu là khổ. Thôi đành ước ao...

Yêu mà khổ thế này sao?

                  Kỷ niệm thời yêu
                       10/2001

15 tháng 5, 2011

Sinh nhật Còm

SN Còm năm nay thật vui và giản dị. Không quà, không hoa, không tụ tập...Chỉ có lời nhắn đầy ý nghĩa của vợ trong một ngày làm việc bình thường, như bao ngày bình thường khác:
 Chuc mung sinh nhat bo yeu. Chuc bo luon vui, thanh dat va hanh phuc ben 2 me con. 2 me con luon yeu bo. I love You...!

Người gửi: Honey
+849045814**
Đã nhận: 07:14:59
08-05-2011
...............................
 Bố cũng yêu mẹ, con
Nhưng xương bố rất giòn
( Mới sinh ai cũng vậy)
Nên phải nhẹ nhàng hơn!

Đến: Honey
+84945814**
Đã gửi: 08:44:26
08-05-2011

Ru tình

Ai trói chặt kẻ lãng du bằng sợi nhớ mênh mông?
Ai tra tấn chiến binh bằng sợi thương da diết?
Chú lính chì tan ra thành nước
Rồi trở về ngoan ngoãn ngủ trong nôi...
Dẫu chẳng phải những tiếng à ơi
Của bà, của mẹ đưa ta vào giấc ngủ
Vậy lời nào vang lên trong mộng mị
Có dịu dàng.., trách móc.., thở than...?

                            Kỷ niệm thời yêu
                                 20/10/2001

14 tháng 5, 2011

Tây hồ

Nắng cứ dần lên trong mắt ai. Thật lạ!
Những nẻo đường sao chẳng dài thêm.
Ghế giật mình: Có còn là đá,
Giữ cho mình chút lạnh sương thu?
Mặt nước hồ bất chợt suy tư
Sóng lao xao dẫu muốn hồ tĩnh lặng
Sóng muốn mình ở nơi sâu thẳm
Mỗi ngày hồ in bóng giai nhân.
Liễu nhẹ nhàng cho bớt mỏi bước chân
Lữ khách viếng thăm,
                  tĩnh tâm khẩn cầu nơi cửa Phủ
Đa lắc đầu, một mình than thở:
Giá mà mình trẻ mãi ngàn năm...

        Kỷ niệm thời yêu
               15/9/2001

ĐỈA...DAI

Tôi rất hay trêu ghẹo cô gái này và bị cô ta ghét cay ghét đắng. Nhân lúc buổi họp giải lao, tôi vận dụng cóp-py kim cổ để cho ra bài này. Đang hứng, cô ta làm mỗi câu ráo hoảnh: - Đồ hâm!
Thế là tụt hết cảm xúc.

Hỡi ôi...
    Ván đã đóng thuyền...
       Lòng ta trời tỏ!
 Mười mấy năm...
               Đói rách cô đơn, ta đã từng quen.
               Cờ bạc, rượu chè mắt chưa từng ngó.

Đấy là những năm cuối thế kỷ trước,
Đời lúc nào cũng thật vô tư...
Cho đến khi ta biết một người...
Đã quá muộn nên đời đau khổ.

Chỉ tiếc rằng...
    Không thể mổ bụng, moi gan,
                                        phơi cỗ lòng cho người ta hiểu.
          Nếm mật, nằm chăn...ta cũng cam lòng!

Cứ mỗi lần nhìn mái tóc đuôi...ngan,
Biển lặng yên...bỗng cồn cào dậy sóng.
Dẫu biết rằng: Là cây khô còn sợ gì chết héo
Cứ thử xem? Chồng nó đánh bỏ xừ!
Cả đời ôm mộng tương tư,
Cả đời ôm một mối thù...chậm chân.
Bây giờ ra ngóng vào trông
Đường trơn, đê dốc...bến sông vắng đò.
Mỗi lần người ấy ngang qua,
Mùa xuân...sắc nắng...vỡ oà trên môi.
Nói ra...em bảo dở hơi
Ừ thì tôi dở, ai cười mặc ai.
Tôi nào phải đỉa mà dai?
Mà tôi có bám ai ngoài em đâu?
-Thôi em chịu: Anh không phải đỉa,
Vợ con rồi, người ta (...) vào mặt cho
Thân nào người ấy phải lo
Còn em cũng chỉ thân cò ven sông
Nên em cũng một cỗ lòng,
Cò em một tổ,...một chồng,..hai con!

                20/4/2006

Khóc anh Chín

Khóc cho sinh mạng chính trị của anh bị "đứt". Mà cũng chẳng ai như anh, đang ngon lành lại ra cơ sự này...Nợ nần chồng chất, vợ con buồn rầu, bạn bè thất vọng. Nhân lúc ngồi dự sinh hoạt kiểm điểm anh, tôi làm mấy dòng châm chọc. Anh cười: Chú thì chỉ...

Thương anh, thương lắm... Anh Chín ơi
Lòng dạ xứ Thanh cũng rối bời
Hay là anh muốn hưu non nhỉ?
Trói rồi, giãy dụa cũng thế thôi.

Đời là vậy. Anh ơi đời là vậy
Ta là ai- giữa thế giới muôn màu
Giữa sáng-tối, đâu là ranh giới,
Bạc và đen. Ai biết? Ai ngờ?

Sao anh không như các cụ ngày xưa
Quê hương ta thiếu gì của ngon vật lạ?
Thanh hóa ơi...Bây giờ xa quá!
Hà nội ơi...có mở tấm lòng?

Mỗi con người ví như một dòng sông
Anh! Dòng sông cứ phình ra, thắt lại
(ô lạ nhỉ)
Thác ghềnh, quanh co, bình yên, cuộn chảy
Dòng sông ơi...Bao kẻ chết chìm???

Thương anh lắm vì mắc bệnh nan y,
Khoa học bó tay, chưa tìm ra thuốc chữa.
Nếu sống- chết, không cách nào chọn lựa
Sao anh không tìm cửa Phật nương nhờ?

Đừng cố tình bám vào chiếc ôtô
Đã mất phanh, đang đà lao xuống dốc.
Kết cục thảm bi, người người chua xót,
Nam mô anh! Mô Phật di đà...

             10/4/2006

Quê hương

Quê hương tôi có cây đa Đình Phượng
Bến đò ngang vẫn chở khách đi về
Con đường làng nối giữa hai quê
Hải hậu thân yêu, gạo tám ngon nổi tiếng

Tôi đứng trên đê cao lộng gió
Ngắm cánh buồm mải miết về đâu
Dưới chân đê con nước thuỷ triều
Trong đồng lúa dạt dào gợn sóng

Dưới bóng tre, mái nhà ai thấp thoáng
Tiếng chuông chiều tha thiết gọi hoàng hôn
Quê hương ơi nuôi ta đã lớn khôn
Còn nhớ mãi bao nhiêu kỷ niệm...

Bến nước, cây đa, mái đình thân thuộc
Chuyến đò chiều vẫn chở khách sang sông...

                 Mẹ Mai

4 tháng 5, 2011

Bức tranh quê

Trời cao lồng lộng biển mênh mông
Mây trắng ai tô sắc đỏ hồng
Hải âu chao cánh vờn chân sóng
Gió reo vi vút rặng phi lao.
Nắng sớm long lanh mặt nước trong
Màn sương mờ nhạt còn vấn vương
Lớp sóng xô nhau tràn bãi cát
Ồn ào biển hát ngày đêm
Chiều về ánh nắng dịu êm
Thuyền về bến, cá đầy khoang
Chim, Thu, Nhụ, Bẹ tôm, Mực ống
Chợ họp xôn xao bãi cát vàng.
Vùng biển nơi đây thật đẹp giầu
Cua rèm, tôm rảo với rau câu
Muốn ăn đặc sản đây có đủ,
Mời bạn dừng chân quán Chợ cầu.

                    Mẹ Mai

Vô đề

Đêm ốm không ngủ được,
Thao thức mãi không nguôi,
Đang giữa mùa cày cấy,
Có ai hiểu lòng tôi?
Người nhà không ai biết
Xuống bếp ngồi cho nguôi,
Con chó vàng thương chủ,
Lại gần nó vẫy đuôi.
Ôi mình đâu có khóc,
Sao nước mắt tuôn rơi?
Lòng bỗng dưng dịu lại:
Chỉ mày hiểu tao thôi.

          Mẹ Mai

Chiều quê

Lối cũ ta về, chiều cuối thu nhạt nắng
Trời se lạnh,
Tiếng sáo diều gợi nỗi nhớ bâng khuâng...
Vạt cỏ may xơ xác...
Lối cũ ta về,
Hoàng hôn buông khói sương mờ nhạt,
Đàn chim đang mải miết bay về.
Gió đu đưa xào xạc cành tre
Cây đa già đứng canh cần mẫn,
Hai bên đường lúa non mơn mởn,
Rì rào, sóng cuộn mênh mang...
Những con đường đã rộng thênh thang,
Chỉ riêng lối ta về vẫn thế.
Chẳng ai để ý...
Buồn vô tình...Xơ xác vạt cỏ may...

                Mẹ Mai

3 tháng 5, 2011

Những hình ảnh ngày hội lớp 30/4/2011

Huân "Sống lâu"


Tân "Vách" cười khoái trá
"Cô hàng xóm" Thu Hà
"Hát lên những lời trái tim"


Tên khoa học của tớ là Cu

Thu "Cay": Lâu lắm tớ mới múa.

A, thằng này láo. Tao mách mẹ mày cho...