Ngày 11/9/2001
Khác những lần trước - những lần tôi đi tìm nhà em. Lần này tôi đã biết nhà nên chỉ cần ước chừng có thể em sẽ về qua lối này.
Trời rất nắng, nóng. Mồ hôi vã ra nhưng điều đó chẳng làm tôi bận tâm.
May sao bà bán hàng nước cũng là người vui tính, thấy tôi mặc quân phục nên có lẽ bà cảm thấy quý mến. Bà hỏi tôi rất nhiều về cuộc sống vất vả của lính, về quê hương và cả gia đình tôi nữa. Tôi ba hoa rằng bây giờ đã khác trước nhiều rồi, những người lính chúng tôi đã bớt vất vả nhưng sự thiệt thòi là điều khó tránh khỏi. Nếu có một người con gái nào đó hiểu được, cảm thông chia sẻ và chấp nhận thì quý lắm...Thực sự họ là những anh hùng. Ngay như tôi, quỹ thời gian hạn hẹp, sự bất thường trong công việc, những nhiệm vụ đột xuất không thể không thực hiện...tuy không phải là nhiều lắm nhưng người ấy liệu có chấp nhận không, khi mà thời gian gần gũi để quan tâm chăm sóc nhau rất eo hẹp, hay đơn giản chỉ vài lần lỡ hẹn?...
...Vừa nói chuyện, tôi còn phải quan sát trên đường xem có thấy bóng em không...Tôi hơi buồn vì có lẽ hôm nay tôi chọn thời điểm không thích hợp. Tôi tự nhủ:
Cơ hội còn nhiều mà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét