14 tháng 5, 2011

ĐỈA...DAI

Tôi rất hay trêu ghẹo cô gái này và bị cô ta ghét cay ghét đắng. Nhân lúc buổi họp giải lao, tôi vận dụng cóp-py kim cổ để cho ra bài này. Đang hứng, cô ta làm mỗi câu ráo hoảnh: - Đồ hâm!
Thế là tụt hết cảm xúc.

Hỡi ôi...
    Ván đã đóng thuyền...
       Lòng ta trời tỏ!
 Mười mấy năm...
               Đói rách cô đơn, ta đã từng quen.
               Cờ bạc, rượu chè mắt chưa từng ngó.

Đấy là những năm cuối thế kỷ trước,
Đời lúc nào cũng thật vô tư...
Cho đến khi ta biết một người...
Đã quá muộn nên đời đau khổ.

Chỉ tiếc rằng...
    Không thể mổ bụng, moi gan,
                                        phơi cỗ lòng cho người ta hiểu.
          Nếm mật, nằm chăn...ta cũng cam lòng!

Cứ mỗi lần nhìn mái tóc đuôi...ngan,
Biển lặng yên...bỗng cồn cào dậy sóng.
Dẫu biết rằng: Là cây khô còn sợ gì chết héo
Cứ thử xem? Chồng nó đánh bỏ xừ!
Cả đời ôm mộng tương tư,
Cả đời ôm một mối thù...chậm chân.
Bây giờ ra ngóng vào trông
Đường trơn, đê dốc...bến sông vắng đò.
Mỗi lần người ấy ngang qua,
Mùa xuân...sắc nắng...vỡ oà trên môi.
Nói ra...em bảo dở hơi
Ừ thì tôi dở, ai cười mặc ai.
Tôi nào phải đỉa mà dai?
Mà tôi có bám ai ngoài em đâu?
-Thôi em chịu: Anh không phải đỉa,
Vợ con rồi, người ta (...) vào mặt cho
Thân nào người ấy phải lo
Còn em cũng chỉ thân cò ven sông
Nên em cũng một cỗ lòng,
Cò em một tổ,...một chồng,..hai con!

                20/4/2006

Không có nhận xét nào: