Đêm ốm không ngủ được,
Thao thức mãi không nguôi,
Đang giữa mùa cày cấy,
Có ai hiểu lòng tôi?
Người nhà không ai biết
Xuống bếp ngồi cho nguôi,
Con chó vàng thương chủ,
Lại gần nó vẫy đuôi.
Ôi mình đâu có khóc,
Sao nước mắt tuôn rơi?
Lòng bỗng dưng dịu lại:
Chỉ mày hiểu tao thôi.
Mẹ Mai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét