14 tháng 5, 2011

Khóc anh Chín

Khóc cho sinh mạng chính trị của anh bị "đứt". Mà cũng chẳng ai như anh, đang ngon lành lại ra cơ sự này...Nợ nần chồng chất, vợ con buồn rầu, bạn bè thất vọng. Nhân lúc ngồi dự sinh hoạt kiểm điểm anh, tôi làm mấy dòng châm chọc. Anh cười: Chú thì chỉ...

Thương anh, thương lắm... Anh Chín ơi
Lòng dạ xứ Thanh cũng rối bời
Hay là anh muốn hưu non nhỉ?
Trói rồi, giãy dụa cũng thế thôi.

Đời là vậy. Anh ơi đời là vậy
Ta là ai- giữa thế giới muôn màu
Giữa sáng-tối, đâu là ranh giới,
Bạc và đen. Ai biết? Ai ngờ?

Sao anh không như các cụ ngày xưa
Quê hương ta thiếu gì của ngon vật lạ?
Thanh hóa ơi...Bây giờ xa quá!
Hà nội ơi...có mở tấm lòng?

Mỗi con người ví như một dòng sông
Anh! Dòng sông cứ phình ra, thắt lại
(ô lạ nhỉ)
Thác ghềnh, quanh co, bình yên, cuộn chảy
Dòng sông ơi...Bao kẻ chết chìm???

Thương anh lắm vì mắc bệnh nan y,
Khoa học bó tay, chưa tìm ra thuốc chữa.
Nếu sống- chết, không cách nào chọn lựa
Sao anh không tìm cửa Phật nương nhờ?

Đừng cố tình bám vào chiếc ôtô
Đã mất phanh, đang đà lao xuống dốc.
Kết cục thảm bi, người người chua xót,
Nam mô anh! Mô Phật di đà...

             10/4/2006

Không có nhận xét nào: