14 tháng 5, 2011

Tây hồ

Nắng cứ dần lên trong mắt ai. Thật lạ!
Những nẻo đường sao chẳng dài thêm.
Ghế giật mình: Có còn là đá,
Giữ cho mình chút lạnh sương thu?
Mặt nước hồ bất chợt suy tư
Sóng lao xao dẫu muốn hồ tĩnh lặng
Sóng muốn mình ở nơi sâu thẳm
Mỗi ngày hồ in bóng giai nhân.
Liễu nhẹ nhàng cho bớt mỏi bước chân
Lữ khách viếng thăm,
                  tĩnh tâm khẩn cầu nơi cửa Phủ
Đa lắc đầu, một mình than thở:
Giá mà mình trẻ mãi ngàn năm...

        Kỷ niệm thời yêu
               15/9/2001

Không có nhận xét nào: