Ngày 9 /9 / 2001.
Lần đầu tự tìm đến nhà em.
Thật kỳ lạ. Có lẽ do quá hồi hộp bởi vì em có nhận ra tôi không, có tiếp tôi không? Và thái độ của GĐ thế nào khi bỗng dưng có một vị khách không mời?...Sau phút ngỡ ngàng, em nhận ra tôi. Mặc dù vậy phải một lúc sau tôi mới trấn tĩnh và nói chuyện với em một cách tự nhiên. Cách nói chuyện của em thật cởi mở, gần gũi và chúng tôi đã nói chuyện một cách thỏa mái như là quen nhau đã lâu.
Em mặc chiếc váy màu hồng nhạt có chiếc túi xinh xinh trông thật khỏe khoắn nhưng cũng rất mềm mại và còn pha chút gì đó tinh nghịch.
Em nhìn tôi. Vẫn đôi mắt ấy, vẫn cái nhìn ấy mà sao thật khó tả. Đằng sau cái nhìn ấy chắc là còn ẩn chứa nhiều điều, nhưng điều lớn nhất cảm nhận được là một tâm hồn rộng mở, một tình yêu mãnh liệt một khi em đã yêu...
Tôi trở về, bàng hoàng như trong mơ. Không ngờ buổi gặp lại suôn sẻ và ấn tượng như vậy. Lòng tự nhủ:
Nhất định tôi phải gặp em lần nữa!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét