28 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y.(8)

25/10/2001
24/10: Về quê
...Cái cảm giác chia tay bố mẹ, ông bà trong một ngày mưa tầm tã sao thật khó tả. Nó vừa bịn rịn, thương yêu làm cho người ta chẳng thể dứt ra mà đi được. Tuy vậy tôi vẫn tỏ ra cứng rắn để xua đi nỗi lo lắng của mọi người. Tôi biết họ rất lo cho 2 đứa.

21 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y.(thư G )

22h30
25/1/2002
Thương yêu của em!
 Lúc này đây em cảm thấy thật buồn và cô đơn lắm anh biết không? Tại sao anh lại sử sự như vậy với em? Em đáng ghét đến như thế sao. Em đã làm anh cảm thấy thất vọng đến vậy sao? Nếu em có gì sai thì ngàn lần xin lỗi anh!

11 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y. (7)

20/10/2001


Em!
Anh còn rất nhiều tâm sự muốn chia sẻ cùng em. Lần này anh muốn nói với em những suy nghĩ xuất phát tự đáy lòng mà anh đã trải nghiệm. Mong em sẽ hiểu.
Anh không hiểu lắm về phụ nữ, về quan niệm, suy nghĩ và xu hướng hành động. Nhưng riêng về những người mẹ thì anh hiểu. Mẹ là một người đàn bà đảm đang, nhân hậu. Cuộc đời bà đã dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho tương lai. Bà đã tâm sự rất nhiều, chỉ bảo anh rất nhiều. Nguyện vọng chính đáng của người phụ nữ là HP, là có sự hòa hợp, hiểu nhau, cảm thông chia sẻ với nhau cả về công việc lẫn tình cảm. Người phụ nữ sẵn sàng chấp nhận tất cả, chấp nhận nghèo hèn, miễn sao không khổ. Cái khổ ở đây được thể hiện ở nhiều khía cạnh, nhiều vấn đề trong cuộc sống nhưng khổ nhất của người phụ nữ là thiếu vắng tình cảm, sự cảm thông chia sẻ. Điều đó không chỉ ở người bạn đời mà còn rất cần ở nhiều người: Cha mẹ, con cái, bạn bè, đồng nghiệp và cả...hàng xóm nữa. Những định kiến, phong tục lạc hậu, thói gia trưởng độc đoán của lễ giáo Phương đông làm người phụ nữ phải chịu biết bao cay đắng. Bà cũng là một nạn nhân của những tư tưởng ấu trĩ đó, bà đã khuyên anh phải hành động theo những gì là lương tâm và trách nhiệm để người bạn đời không phải chịu những đau khổ mà thế hệ trước đã gánh chịu. Có như vậy, con và người bạn đời mới tìm thấy một cuộc đời ý nghĩa.

6 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y.(6)

26/9/2001

Tình yêu của anh!
Anh đã yêu. Lần đầu tiên trong đời anh cảm nhận được tình yêu song phương và đích thực.
Có những đêm không ngủ, anh nhớ em, nhớ những phút giây hạnh phúc ta bên nhau. Giọt nước mắt HP vô hình luôn dâng trào mỗi lần nghĩ về điều đó...
...Cách đây mười mấy năm anh cũng đã từng yêu. Sự rung động đầu đời ấy cũng để lại trong ký ức những kỷ niệm sâu sắc về một mối tình đơn phương đầy lãng mạn của tuổi học trò. Anh không hề hé cho người ấy biết gì về tình cảm của anh, bởi nếu nói ra cái điều thầm kín đó thì liệu có giữ được tình bạn vô tư trong sáng như 2 đứa đã từng có từ khi còn chơi chuyền nhảy dây? Cứ như vậy, anh ôm nỗi niềm ấy cho riêng mình.
Rồi những năm phổ thông đã hết, tất cả bạn bè cũng phải chia tay, mỗi người một hoàn cảnh, một công việc, một con đường...
 ...Bao ngày tha phương nơi đất khách, anh chợt nhận ra mình cũng phải chọn lựa một con đường. Mải mê với công việc, chẳng còn nghĩ đến chuyện đi tìm niềm vui cho chính mình...
Cho đến khi gặp em...

4 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y.(5)

15/9/2001

...Một ngày thứ 7 đẹp trời.
Khi các đồng đội còn đang ngủ, tôi đã dậy chuẩn bị đi chơi. Ăn sáng xong, tôi còn về đánh răng lần nữa. Cũng may mấy hôm nay tôi không hút thuốc chứ không thì đánh răng cũng bằng hòa!
Lựa chọn mãi mà chẳng biết mặc gì cho phù hợp, tôi quyết định mặc bộ thường phục đã cũ trông giản dị và có vẻ hơi "lôi thôi". Có lẽ như vậy hợp với cái tính đơn giản của tôi hơn.
 Chọn một quán nước và một góc nhìn thích hợp, tôi bắt đầu quan sát. Cuộc sống nơi thị thành đã báo hiệu một ngày hối hả như dáng vẻ vốn có của nó. Những người bán hoa tươi đi từng tốp cùng sắc màu rực rỡ của những mẹt hoa còn long lanh sương sớm. Những người yêu thích thể dục đi bộ đang sải những bước chân khỏe khoắn và cố hít thở thật nhiều cái không khí trong lành sớm mai. Thật hiếm hoi, quý giá...
 Kia rồi, bóng dáng thân quen tôi ngóng chờ đã xuất hiện. Mái tóc ngắn buộc gọn sau gáy, chiếc áo phông bó sát, chiếc quần jean vừa vặn với thân hình khỏe khoắn...Hôm nay trông em thật đẹp, thật trẻ trung, trẻ hơn cái tuổi 21 của em.
 Tôi đạp xe song song với em, buổi sáng mát trời làm tôi lâng lâng như trong mơ, chẳng mấy chốc đã đến điểm tập kết. Mà thật lạ, quãng đường ấy hôm nay như ngắn lại và chỉ có 2 chúng tôi đi thì phải, mọi thứ xung quanh như chẳng hiện hình, chẳng tác động vào ý thức của tôi.
- Hóa ra 2 anh em mình đến sớm nhất. Tôi nói.
- Không, chúng em hẹn giờ này mà? Sao bọn nó lâu thế nhỉ.
Vì còn quá sớm nên tôi bảo: " Ngồi đây một lát cho đỡ mỏi chân".
Trời đã nắng nhưng ghế đá thì đã lạnh bởi có lẽ đêm qua không có đôi nào ngồi quá khuya. Tôi quyết định cho em biết tên, còn tuổi thì...tôi sợ em sẽ cười vào cái tính khí trẻ con của tôi. Nhưng được cái em đã xóa đi nỗi e sợ vô lí ấy...
Cuộc Pic nic thật vui và lãng mạn. Các bạn đã chuẩn bị đầy đủ hoa quả, thức ăn, nước uống. Tôi tự biết mình phải làm gì; mãi sau này tôi mới thấy những lo lắng hôm trước là không cần thiết. " Hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên, còn ta hãy tỏ ra là một người chu đáo"- tôi tự nhủ. Mặc dù đã cố hết sức để hòa nhập với mọi người nhưng có những lúc tôi tưởng chừng như không thể. Tôi thật điềm đạm để họ không nhận ra điều ấy. Họ là những người trẻ, vô tư trong sáng nên trong lúc vui có điều làm tôi chưa hài lòng. Tôi không để bụng, chỉ hơi thoáng buồn.
Cái từ "vệ sĩ" nghe thật khôi hài nhưng nghĩa bóng lại hợp với tôi lúc đó. Tôi hạnh phúc đứng ngắm nhìn em vui  đùa với các bạn, sẵn sàng quan tâm đến mọi người cốt sao thấy niềm vui trong ánh mắt em...
Không biết cố tình hay định mệnh mà cả ngày hôm ấy chúng tôi rất hợp nhau, gần gũi bên nhau. Tôi nhận ra rằng tôi đã yêu em. Từ lúc nào? tôi cũng không biết nữa...
...Giật mình tỉnh giấc. Chao ôi sao mà lắm muỗi. Hóa ra tôi ngủ quên không mắc màn. Ra sân vươn vai , bỗng dưng bật cười khùng khục " mình rõ thật trẻ con, mà còn hơi hâm nữa". Ô! Hâm mà được việc còn hơn là...?
...Mắc màn đi ngủ, tôi lại thao thức nhớ lại những gì đã qua, trong giấc ngủ chập chờn hiện lên gương mặt em với nụ cười thánh thiện...

1 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y.(4)

14/9/2001
Lần thứ 2 tôi đến nhà em.
 Với bộ quân phục, tôi muốn ngầm chứng minh rằng tôi không nói dối em, tôi là lính. Và tôi cũng muốn em hiểu rằng tôi đang có ý định...
 Tôi mừng thật sự vì hình như em hiểu ngay điều đó. Chúng tôi đã nói chuyện một cách vui vẻ. Em chủ động rủ tôi ngày mai đi chơi với các bạn cùng lớp. Tôi hiểu em đã quý mến tôi và tạo điều kiện để 2 đứa gần gũi nhau hơn...
...Tôi ra về với một tâm trạng vừa mừng vừa lo. Phải làm gì để thể hiện là một người trẻ trung cho phù hợp với em và các bạn nhưng vẫn giữ được chín chắn của người lớn hơn? Thậm chí phải tỉnh táo không để các bạn biết tôi là " Lính". Điều quan trọng nhất là phải làm sao thể hiện tôi là chỗ dựa cho em, niềm tự hào của em trước các bạn, đồng thời phải tiến thêm một bước nữa và gần gũi hơn để em nhận biết được tình cảm của tôi dành cho. Thú thực tôi rất hoang mang và cũng háo hức mong thời gian chuyển sang một ngày mới. Tôi sẽ lại được gặp em.