4 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y.(5)

15/9/2001

...Một ngày thứ 7 đẹp trời.
Khi các đồng đội còn đang ngủ, tôi đã dậy chuẩn bị đi chơi. Ăn sáng xong, tôi còn về đánh răng lần nữa. Cũng may mấy hôm nay tôi không hút thuốc chứ không thì đánh răng cũng bằng hòa!
Lựa chọn mãi mà chẳng biết mặc gì cho phù hợp, tôi quyết định mặc bộ thường phục đã cũ trông giản dị và có vẻ hơi "lôi thôi". Có lẽ như vậy hợp với cái tính đơn giản của tôi hơn.
 Chọn một quán nước và một góc nhìn thích hợp, tôi bắt đầu quan sát. Cuộc sống nơi thị thành đã báo hiệu một ngày hối hả như dáng vẻ vốn có của nó. Những người bán hoa tươi đi từng tốp cùng sắc màu rực rỡ của những mẹt hoa còn long lanh sương sớm. Những người yêu thích thể dục đi bộ đang sải những bước chân khỏe khoắn và cố hít thở thật nhiều cái không khí trong lành sớm mai. Thật hiếm hoi, quý giá...
 Kia rồi, bóng dáng thân quen tôi ngóng chờ đã xuất hiện. Mái tóc ngắn buộc gọn sau gáy, chiếc áo phông bó sát, chiếc quần jean vừa vặn với thân hình khỏe khoắn...Hôm nay trông em thật đẹp, thật trẻ trung, trẻ hơn cái tuổi 21 của em.
 Tôi đạp xe song song với em, buổi sáng mát trời làm tôi lâng lâng như trong mơ, chẳng mấy chốc đã đến điểm tập kết. Mà thật lạ, quãng đường ấy hôm nay như ngắn lại và chỉ có 2 chúng tôi đi thì phải, mọi thứ xung quanh như chẳng hiện hình, chẳng tác động vào ý thức của tôi.
- Hóa ra 2 anh em mình đến sớm nhất. Tôi nói.
- Không, chúng em hẹn giờ này mà? Sao bọn nó lâu thế nhỉ.
Vì còn quá sớm nên tôi bảo: " Ngồi đây một lát cho đỡ mỏi chân".
Trời đã nắng nhưng ghế đá thì đã lạnh bởi có lẽ đêm qua không có đôi nào ngồi quá khuya. Tôi quyết định cho em biết tên, còn tuổi thì...tôi sợ em sẽ cười vào cái tính khí trẻ con của tôi. Nhưng được cái em đã xóa đi nỗi e sợ vô lí ấy...
Cuộc Pic nic thật vui và lãng mạn. Các bạn đã chuẩn bị đầy đủ hoa quả, thức ăn, nước uống. Tôi tự biết mình phải làm gì; mãi sau này tôi mới thấy những lo lắng hôm trước là không cần thiết. " Hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên, còn ta hãy tỏ ra là một người chu đáo"- tôi tự nhủ. Mặc dù đã cố hết sức để hòa nhập với mọi người nhưng có những lúc tôi tưởng chừng như không thể. Tôi thật điềm đạm để họ không nhận ra điều ấy. Họ là những người trẻ, vô tư trong sáng nên trong lúc vui có điều làm tôi chưa hài lòng. Tôi không để bụng, chỉ hơi thoáng buồn.
Cái từ "vệ sĩ" nghe thật khôi hài nhưng nghĩa bóng lại hợp với tôi lúc đó. Tôi hạnh phúc đứng ngắm nhìn em vui  đùa với các bạn, sẵn sàng quan tâm đến mọi người cốt sao thấy niềm vui trong ánh mắt em...
Không biết cố tình hay định mệnh mà cả ngày hôm ấy chúng tôi rất hợp nhau, gần gũi bên nhau. Tôi nhận ra rằng tôi đã yêu em. Từ lúc nào? tôi cũng không biết nữa...
...Giật mình tỉnh giấc. Chao ôi sao mà lắm muỗi. Hóa ra tôi ngủ quên không mắc màn. Ra sân vươn vai , bỗng dưng bật cười khùng khục " mình rõ thật trẻ con, mà còn hơi hâm nữa". Ô! Hâm mà được việc còn hơn là...?
...Mắc màn đi ngủ, tôi lại thao thức nhớ lại những gì đã qua, trong giấc ngủ chập chờn hiện lên gương mặt em với nụ cười thánh thiện...

Không có nhận xét nào: