1 tháng 6, 2011

Nhật ký T/y.(4)

14/9/2001
Lần thứ 2 tôi đến nhà em.
 Với bộ quân phục, tôi muốn ngầm chứng minh rằng tôi không nói dối em, tôi là lính. Và tôi cũng muốn em hiểu rằng tôi đang có ý định...
 Tôi mừng thật sự vì hình như em hiểu ngay điều đó. Chúng tôi đã nói chuyện một cách vui vẻ. Em chủ động rủ tôi ngày mai đi chơi với các bạn cùng lớp. Tôi hiểu em đã quý mến tôi và tạo điều kiện để 2 đứa gần gũi nhau hơn...
...Tôi ra về với một tâm trạng vừa mừng vừa lo. Phải làm gì để thể hiện là một người trẻ trung cho phù hợp với em và các bạn nhưng vẫn giữ được chín chắn của người lớn hơn? Thậm chí phải tỉnh táo không để các bạn biết tôi là " Lính". Điều quan trọng nhất là phải làm sao thể hiện tôi là chỗ dựa cho em, niềm tự hào của em trước các bạn, đồng thời phải tiến thêm một bước nữa và gần gũi hơn để em nhận biết được tình cảm của tôi dành cho. Thú thực tôi rất hoang mang và cũng háo hức mong thời gian chuyển sang một ngày mới. Tôi sẽ lại được gặp em.

Không có nhận xét nào: