Có một tên rất cận,
Yêu một đứa rất còm
Thế nên Cận, cận thêm
Vậy nên Còm, còm mãi...
Cận- Còm yêu nhau quá,
Mắt đã quen nhìn gần,
Mũi cũng nghiện mùi thơm
Nên cận, còm không giảm.
Cận: Gia đình quản,
Còm: Tổ chức lo
( Cũng nhiều tối nằm co...
Thả hồn vào nỗi nhớ...)
Tình yêu ấy của Cận, Còm là muôn thuở,
Cận nói rằng Cận yêu mỗi Còm thôi.
Còm yêu Cận, thương Cận. Cận ơi.
Bởi Còm nghèo, Còm lo Cận khổ.
Cận động viên Còm:
Chẳng thứ gì tự nhiên mà có.
Còm âm trầm:
Tất cả ở bàn tay.
Những gì có bấy lâu nay,
Giữ gìn nhé, trong tầm tay chúng mình.
"...Một ngày nên nghĩa, nên duyên,
Trăm năm giữ vẹn nghĩa tình trúc mai..."
Cận và Còm đấy chứ ai ?
Kỷ niệm thời yêu
12/2001
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét